Bùng cháy
Diễn đàn không còn hoạt động!!! Các bạn vui lòng tìm kiếm thông tin trên các trang web khác! Xin lỗi các bạn vì sự bất tiện này!!!!!



 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Latest topics
Top posters
Admin
 
tranvansang
 
thanhtu_11111
 
langtu_vodanh
 
thuonghoatiecngoc916
 
anxongchay
 
huuvinh321
 
vovanly2015
 
trongnhan
 
conmuaxua
 
Statistics
Diễn Đàn hiện có 4072 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: Syaoran

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 1924 in 1651 subjects

Share | 
 

 Thơ học trò đây!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1156
Join date : 07/12/2010
Age : 26
Đến từ : Mỹ Tho, Tiền Giang

Bài gửiTiêu đề: Thơ học trò đây!   Thu Feb 17, 2011 12:24 pm

Thấy tạo diễn đàn đã lâu mà không có bài viết nào có ích
trong khu vưc gia đình ta cả nên bữa nay viết thơ gửi lên nè!!!


Ai đọc mà cười là tui “uýnh”
ah!! Tui mất mấy ngày không ăn không ngủ viết đóa, hehe…


Đọc xong cho ý kiến xem đặt tên gì cho bài thơ nha.





Ôi ngày xưa đã xa rồi,


Bạn ơi có nhớ tới tôi chốn này.


Mắt sao bỗng ngấn lệ cay,


Nhớ bao ngày tháng cùng ai chuyện trò.


Học hành thi cử chẳng lo,


Chỉ lo sợ trễ hẹn hò đi chơi.


Thầy cô trách móc bao lời,


Xem như chẳng có ông trời cũng thua.


Nhớ lại những lúc vui đùa,


Trường cho cắm trại đúng mùa thả ga.


Mạnh ai nấy cứ la cà,


Nói đi chuẩn bị thiệt ra chơi bời.


Cùng nhau đùa giỡn quá trời,


Mà giây phút đó ai ơi xa rồi.


Thời gian vẫn cứ mãi trôi,


Mới chưa quen đó nay thôi xa rồi.


Lễ thắm ướt mắt mẵn môi,


Khiến cho xao xuyến lòng tôi phút này.


Tuy rằng đã nén lệ cay,


Mà sao nước mắt vẫn hoài tuôn ra.


Còn nhớ giây phút chia xa,


Nhìn nhau cứ khóc rồi trông phương nào.


Trông để thấy vẫn có nhau,


Trông sao để thấy khỏi đau lòng này.


Nhưng đời khó thể đổi thay,


Đã là như thế trời bày bạn ơi.


Tôi cũng biết ý ông trời,


Nhưng mà sao lệ cứ rơi rơi hoài.


Lòng chẳng được phút nguôi ngoai,


Cứ luôn mãi nhớ cái ngày mới quen.


Lần đầu mới gặp anh Đen,


Tưởng đâu tay dữ một phen hú hồn.


Ai ngờ anh cũng ôn tồn,


Tới năm cuối cấp tôi tôn anh hùng.


Nhớ anh hip hop phát khùng,


Nợ tôi đầu cấp sau cùng mất tiêu.


Giận nhiều giận tới người yêu,


Sao mà để bạn nhiều điều thế kia.


Giận nhiều nhưng vẫn cứ yêu,


Tại vì tôi đã trúng chiêu độc tình.


Nhớ lại câu chuyện đệ huynh,


Tới năm cuối cấp nặng tình với nhau.


Nhìn lại mới thấy khát khao,


Mong sao có lúc cho tao gặp mày.


Bạn cũ xa cách bao ngày,


Tới khi gặp mặt tỏ bày cùng nhau.


Không biết rồi sẽ ra sao,


Khi mà ngày tháng đã lao qua mình.


Nhưng mà cứ nặng niềm tin,


Rồi sẽ có lúc gia đình gặp nhau.


Mười hai hai mãi xôn xao,


Mang theo “Hồn Việt” vươn cao trong đời.


Dù cho mọi chuyện đổi dời,


Đất thời lộn ngược bầu trời dưới chân.


Thì mãi vẫn cứ bạn
thân
,


Lớp ta mãi cứ một vầng trăng xưa.


Bùng cháy đã bùng cháy chưa,


Mà sao tôi thấy lửa vừa lóe ngang.


Nếu biết giữ dẫu tro tàn,


Cũng sẽ còn rực lửa vàng trong tim.


Cho nên hỡi bạn tôi ơi,


Xin ai hãy giữ một lời hứa thôi.


Hãy hứa là đừng quên tôi,


Đừng quên cái lớp sánh đôi với người.


Cùng qua ngày tháng
vui tươi,



Những năm cuối cấp lòng người mãi yêu.


Hãy nhớ tới những buổi chiều,


Ta cùng hợp lớp cùng kêu bạn hiền.


Hãy nhớ những lúc hàn huyên,


Cạn bầu tâm sự sợi duyên
bạn bè.



Tuy rằng tình cảnh éo le,


Tuy rằng trời có khắc khe với mình.


Nhưng nếu đã đặt niềm tin,


Thì xin chớ sợ cạn tình bạn ơi!.
bởi khi sống ở trên đời,



Tình luôn còn mãi ở nơi tim này.


Chỉ cần tình mãi không phai,


Thì cũng có lúc ta ngày gặp nhau.


Tình sẽ thắm đượm biết bao,


Khi qua ngày tháng vẫn tao với mày.


Kể chuyện ngày đó, hôm nay,


Khi năm cuối cấp xỉn say một ngày.


Nói qua vậy chứ có ai,


Mười thằng đều có cái tài uống hay.


Mỗi thằng mấy lít chẳng say,


Nói ra một cái muốn bay nóc nhà.


Đã bao năm tháng trôi qua,


Nay đâu gặp lại thành cha nổ rồi.


Tuy nói là nói vậy thôi,


Chứ thiệt ngày đó sao tôi quên đành.


Rước thầy thnành gã chiếu manh,


Tôi cùng huynh đệ thôi đành ướt nhem.


Nhớ bữa đó vẫn còn them,


Ăn rồi uống tới nhá nhem mới về.


Về còn té ruộng mới quê


Còn ông Trường đó thôi ê mặt mày


Nhậu rồi ổng quậy quá tay


Làm cho cả lớp chào bay ông này


Còn Sinh thấy quá đắng cay


Thi còn nửa điểm an bày rớt luôn


Nhắc lại đây thêm nỗi buồn


Hai trai ba gái chèo luôn một xuồng


Chuyện buồn thôi cứ qua luôn


Để cho vui tới làm vuông chuyện đời


Giờ đây nhớ lại một thời


Thấy đời vui nhất khi trời vào xuân


Nhớ ngày hội quá gian truân


Thi hoài chẳng đậu mang quân lui về


Lui về doanh trại thấy ê


Quay ra trách móc bởi quê tại thầy


Lẩn đầu “Hồn Việt” đắng cay


Lần sau “Bùng Cháy” nghe hay nhất trường


Nhưng mà vẫn cứ đáng thương


Bởi trong lần đó chẳng vương hạng nào


Đồ giấy đệ thấy ra sao


Mà trong đêm hội dám bao quanh mình


Sân khấu đầy những minh tinh


Đệ tui đứng giữa trông xinh không nào


Cũng năm đó nhớ biết bao


Lớp ta có cả vũ đoàn múa luôn


Hồng thì hát múa một tuồng


Làm cho không khí thêm muôn nụ cười


Thùy thì khuôn mặt xinh tươi


Đòi cho ly nước để người hát hay


Nụ hoa cây súng một bài


Làm cho rung động khan đài bạn ơi


Nhớ năm mười một đi chơi


Mấy thằng đánh bạc tơi bời một đêm


Nhớ lại cái lúc học thêm


Người yêu tôi hỏi ấm êm một lời


Sao lạ vậy hởi người ơi


Đợi tôi ra lớp ai thời mới vô


Nhớ lại những lúc bên cô


Cô thì hù dọa ngây ngô nghe lời


Cuối năm mới thấy lạ đơì


Nhờ cô dọa đó trò thời học lên


Quên sao cho được mà quên


“rừng xanh xá lị” cái tên học đường


Trò đặt lúc mới vào trường


Nghe cho thân thuộc ôi thương thầy nhiều


Nhớ năm mười một mến yêu


Ra nhà thầy ở tới chiều mới thôi


Bưarx đó ăncháo cả nồi


Mà cô nêm muối mặn mồi quá đi


Nhớ thêm một buổi chia ly


Bạn bè không đủ nhưng vì tình thôi


Bạn bè sắp phải chia phôi


Mạnh ai nấy khóc làm tôi chạnh long


Người thì tuy chẳng có đông


Nhưng mà tình nghĩa như sông một dòng


Lệ tuy đã thấm ướt lòng


Mà sao nướcmắt ròng ròng vẫn tuôn


Sinh ơi xin hãy chớ buồn


Đệ ơi ta mãi một xuồn đi chung


Đại huynh nhắc lại lùng bùng


Làm cho tam đệ phát
khùng vì ai



Khánh ơi nhớ bạn nhớ hoài


Cụ già khó tính lại hay vẽ bài


Tuy rằng phải nói ghét cay


Nhưng mà nghĩ kĩ lại hoài thương ai


Thương rồi nhớ cả vòng tay


Cái ôm tình nghĩa chẳng phai trong lòng


Nãy giờ nói chuyện lòng vòng


Lại quên sư phụ vỡ lòng khi xưa


Nhớ người nước mắt như mưa


Nhờ công sư phụ sớm trưa chỉ bài


Nay tuy làm toán chẳng hay


Nhưng mà đủ để tung bay trong đời


Đi ngược kí ức một thời


Thâyư ta sao đã buôn lơi quá nhiều


Nhớ về quá khứ thấy yêu


Mà sao ngày đó sớm chiều chán chê


Thời gian cứ bảo là rề


Vậy mà mới đó đi về ba năm


Bạn bè nay đã xa xăm


Mong sao sẽ có một năm thật gần


Lớp ta sẽ lại quay quần


Như bao ngày tháng ân cần lúc xưa





Câu thơ định dứt là vừa


Mà sao lời vẫn như chưa dứt lời


Đành thôi viết tiếp cho vơi


Nỗi sầu da diết trọn đời trong tôi


Mới đó đã một năm rồi


Nhìn dòng kí ức lặng trôi thêm dài


Nhiều chuyện tưởng đã phôi phai


Ai ngờ sống lại trong ngày hôm nay


Nhìn bè bạn vẫn loay hoay


Lòng sao như thấy đấy cay còn hoài


Tuy rằng mình cũng như ai


Nhưng do tâm trí tối ngày như say


Cho nên chay đá thân này phải không?
Mà tự ai thấy bằng lòng



Với bao ngày tháng mang còng đắng cay


Nhìn người nay vẫn trắng tay


Công danh sự nghiệp như mây trên trời


Bỗng sao thức tỉnh cuộc đời


Con tim ray rứt trách trời người ơi


Đến nay Sinh vẫn chơi vơi


Đường đi học vấn xa vời biển khơi


Diệu Hiền nay đã vào đời


Bước chân nhỏ bé vào thời gian nan


Bích tuy phải chịu nỗi oan


Đi sau một bước nhưng đang lấy đà


Một năm ai bảo là xa


Biết đâu có sức người ta qua mình


Còn lại sau ít được tin


Họa Mi nhà đó sao mình không thăm


Bích Ly nay quá xa xăm


Thôi thì đành chịu một năm lạc đàn


Mong rằng khi xuân mới sang


Mang đàn chim én dặm ngàn về đây


Qua mùa lá úa còn cây


Hoa xuân sẽ nở đón bầy chim kia


Tuy rằng có lúc phân chia


Nhưng khi xuân đến mang tia nắng về


Lòng sẽ ấm buổi chiều quê


Khi đàn chim lạc vỗ về lẫn nhau


Niềm mơ ước tôi khát khao


Chỉ mong có thế,mong sao mau thành


Vì lòng chẳng rộng là bao


Mà mong ôm hết trứơc sau bạn bè


Nên nhiều lúc vẫn vắng hoe


Ước mơ nhỏ bé éo le không thành


Không thành thôi cũng cam đành


Mong ngày nào đó sẽ thành ước mơ


Trước giờ tuy cứ làm ngơ


Nhưng do bản tính ơ thờ trời cho


Bạn bè nếu có nhỏ to


Thì xin hiểu giúp tại do ông trời


Bạn bè cùng học cùng chơi


Biết bao kỉ niệm trong đời khó quên


Nhiều lúc khó nhớ được tên


Bạn bè sau trước cho nên rối lòng


Đành dùng lưu bút cho xong


Viết thơ kể chuyện trong lòng của ai


Nhờ trang giấy trắng chép tay


Giữ giùm kỉ niệm qua ngày tháng năm


Một thời vui vẻ xa xăm


Làm tôi lưu luyến, ôi! Trăng rằm thuở nao


Nhớ ngày đầu mới gặp nhau


Bốn mươi bốn đứa xôn xao cả phòng


Nhớ lại lúc đó cứ mong


Sao cho sớm hết cái gông học trò


Nay thì đã bước qua đò


Thấy sao ngày đó chẳng lo sợ già


Đến nay tuổi dại đã qua


Tiếc hoài cái thuở còn là học sinh


Bữa nay kể chuyện tâm tình


Viết ra mong ước của mình vào đây


Kể lại ngày tháng thơ ngây


Tôi cùng các bạn tháng ngày có nhau


Kỉ niệm mình có biết bao


Cho nên tôi kể lộn nhào cả lên


Mong rằng có chỗ nào quên


Bạn bè bỏ lỗi cho tên heo này


Thơ viết nhiều chỗ chưa hay


Nhưng là tình nghĩa tôi đây gửi vào


Mong người đọc chớ cười mau


Mà tôi đây phải đớn đau trong lòng


Chuyện tôi kể có mênh mông


Nhiều lúc cứ nhảy như sông đổi dòng


Bạn đoc mong sẽ cảm thông

Heo đây đa tạ tấm lòng bạn thân. ./. alien alien alien
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://123bungchay.forumvi.com
 
Thơ học trò đây!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bùng cháy :: Gia đình Bùng Cháy :: Linh tinh-
Chuyển đến